Cập nhật 12:09 ngày 27/05/2018
Tâm Sự | 26 tháng 04, 2017 | 02:07

Rời xa người chồng ‘tay chơi’ tôi đã có được hạnh phúc

Tôi không coi việc ly hôn là “tấm huy chương” đeo trước ngực nhưng tôi thấy đó là quyết định đúng của mình.

Học xong đại học nhưng không xin được việc làm tôi liền về quê mở cửa hàng bán quần áo. Rồi tôi gặp T., anh phong độ, lịch lãm và nghe đâu là con nhà có tiền, của nả ăn không biết mấy đời mới hết.

Trong lúc đang chênh vênh giữa cuộc sống đầy bọn chen này, tôi đã ngã vào vòng tay anh. Chỉ sau vài tháng tìm hiểu, tôi có một đám cưới hoành tráng, được bố mẹ chồng đầu tư mở cửa hàng lớn.

Tôi được bố mẹ chồng yêu thương, họ càng quý hơn khi tôi sinh được quý tử. Con trai tôi lớn lên trong vòng tay của ông bà nội, tôi không phải suy nghĩ gì về vấn đề gia đình, chỉ tập trung làm ăn và lo “quản chồng”.

Vốn là tay chơi có tiếng từ trước nên chồng tôi thường xuyên mang tiền xuống thành phố cùng bạn bè tụ tập vài ngày. Khi vốn cửa hàng gần như đã cạn, anh ta lại về vòi vĩnh bố mẹ, dù cho tôi có khuyên bảo nhưng anh ta đều bỏ ngoài tai, thậm chí đi đâu đó một vài ngày cho đỡ phải nghe những lời ca thán của vợ.

Tôi như sống dở chết dở vì lấy phải một người chồng không biết làm ăn, chỉ biết giữ cho quần áo thật bóng bẩy. Chưa kể, tiền tiết kiệm tôi giấu kín, anh mang hết đi chiêu đãi bạn bè, tôi hỏi anh ta thẳng tay tát vào mặt tôi vì đã hỗn láo với chồng.


Tôi hạnh phúc bên con trai mình (Ảnh minh họa)
Không thể chịu đựng hơn được nữa, tôi quyết định ly hôn, anh ta đồng ý nhanh và mặt tỏ vẻ vui mừng, anh bảo bỏ tôi sẽ lấy được người vợ xinh đẹp hơn, vì tiền nhà anh ta không thiếu.

26 tuổi, tôi đã là một bà mẹ đơn thân, tay trắng ôm con bước ra khỏi nhà, bởi tôi không thể sống được với người chồng ăn chơi, vung tay quá trán và còn đánh vợ. Tôi về ở nhờ nhà bố mẹ đẻ một thời gian, bố mẹ thương con nên cũng không đuổi mắng hay sợ điều tiếng từ thiên hạ.

Tôi gửi con cho bố mẹ đẻ rồi làm đủ thứ nghề để kiếm tiền, mẹ con tôi nghèo đói nhưng được sống những ngày tháng bình yên và hạnh phúc. Đã hơn 5 năm, tôi tự lập về kinh tế, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai. Tôi không coi việc ly hôn là “tấm huy chương” đeo trước ngực nhưng tôi thấy đó là quyết định đúng của mình.

 

Nguồn : Nguoiduatin